(English caption below) - Em tên Tiến, sinh năm 94, mới bắt đầu làm từ đầu năm nay chị ạ, đến giờ là được 4 tháng rồi. Em có một ông anh làm quản lý ở đây, thế là anh ấy gọi đi làm, xe này cũng của công ty luôn, em nghĩ là mọi người làm được thì mình cũng làm được, nên là đi làm thôi. Công cán thì cứ mỗi một cuốc là được 70%, còn công ty 30%, nhưng mà mình phải tự đổ xăng chị ạ. - Đi làm thế này em có kỷ niệm nào đáng nhớ không? - Thực ra cũng ít lắm chị ạ. Thi thoảng thì gặp khách như chị trò chuyện trên đường đi như này cho đỡ buồn, không thì mình cũng làm việc mình thôi. Còn nhớ nhất thì là tranh giành khách trong khu vực mình làm, có khi còn đánh nhau ấy chị, bọn em làm cho công ty, anh em cùng công ty thì không nói, còn xe ôm dù quanh đó thì lại khác, bọn em được pháp luật bảo trợ, còn họ thì có bảo kê. Mà chị xem hộ em mấy giờ rồi, chắc em đi nốt chuyến này là nghỉ thôi, 11h nhà trọ chỗ em đóng cửa rồi chị ạ.

(English caption)

- I’m Tiến. I was born in 1994. I’ve been working for 4 months since the beginning of this year. I have a bro who is the manager here so he asked me to work for him. This motorbike is the company’s. I think if other people can do it, so can I. For each ride, I get 70% and other 30% goes to the company, but I have to pay for gasoline. - Do you have any memorable experience with your work? - Hardly any, sis. Sometimes I meet customers like you then we have a quick chat for fun during the ride, otherwise I just focus on my work. The most memorable one is when I have to compete with other drivers for guests within my working area. Once in awhile, we even get into a fight. There is no problem with drivers in my company, but with others, it is a different story. While we just count on the law to protect us, they have the racketeers. By the way, what time is it? Maybe I will finish this ride and take a rest, my guesthouse closes at 11:00.