Viết tiếp những câu chuyện về Người Hà Nội là những gì Humans of Hà Nội đã làm suốt 3 năm qua. Những câu chuyện bình dị, nhưng gần gũi và lắng đọng! Và bây giờ, những bài viết đó trở thành vốn sống và công cụ học tiếng Anh tuyệt vời cho chúng ta.
- Being this pretty, do you want to be a model when you grow up? - No! - So what do you want to be? - Nooo!!!
— This is Mrs. Van’s niece. Mr. Van is a bike keeper on Dinh Le Street, where we often have our motorbikes kept. The other summer, she asked me to take a picture for her with her niece. We printed out the picture, which made her really happy. Since then, we have had 50% discount every time we come here. Once in awhile, she even charges us nothing at all.(English caption below) (1/3)
“Hồi còn bé chị bị tật mắt bẩm sinh. Ban đầu là chứng lác nhưng sau đó mắt mờ dần đi. Vì lúc đấy còn bé, nhìn vào gương cũng đâu thấy mình khác gì chúng bạn đâu mà tại sao đứa nào cũng cười nhạo rồi xa lánh mình. Đến khi nghe người xung quanh xì xầm về bệnh của chị, chị mới bảo với bố mẹ: "Bố mẹ chữa bệnh cho con!” rồi mẹ chị ôm chị khóc. Mấy hôm sau gia đình chị cũng hỏi han xem bệnh viện nào chữa trị tốt rồi gom tiền đưa chị đi.“"I had a congentinal eye defect. At first, I just had crossed eyes but later on, it made my eyesight weaker. As I was small back then, I didn’t know why my friends were always making fun of me and I was isolated even though I felt I was just as normal as them. When I overheard people talking about my defect, I told my parents: "I want to be treated!” and my mom hold me crying. Some days later, my family started to ask around for a decent hospital and manage to have enough money for my treatment.“
“Bố chị chở chị lên Hà Nội để phẫu thuật mắt. Đó như là bước ngoặt, dấu mốc trong cuộc đời chị vậy. Lúc mà phẫu thuật xong, tan thuốc mê, điều chị nhìn thấy đầu tiên là một cái bóng màu da cam, hồi trước trong bệnh viện áo quần người nhà bệnh nhân màu da cam. Đó là bố chị. Chị nghe mấy người bệnh xung quanh kể lại rằng từ sau phẫu thuật bố chị không dám đi đâu, thậm chí còn không ăn không ngủ. Từ tắm rửa đến giặt giũ bố chị là người lo hết. Kể từ đó, bố trở thành người có tác động lớn nhất đến cuộc đời của chị. Mẹ nói thì chị có thể bướng không nghe nhưng mà chỉ cần bố tác động là chị nghe theo ngay. Đấy! Ấn tượng đầu tiên của chị về Hà Nội là bệnh viện và hình ảnh của bố.”
“My dad took me to Hanoi for an eye surgery. That’s a turning point, a significant milestone in my life. After the surgery, when the anaesthetic wore off, the first thing I saw was an orange shadow, the color of relative uniforms in the hospital back then. That was my dad. Other patients said that after the surgery, my dad didn’t go anywhere; he didn’t even bother to eat or sleep. He took care of all my washing-up and showers. Since then, he has become the most influential one in my life. I can be pig-headed when it comes to my mom’s orders but I always follow my dad’s. That’s it! My first impression of Hanoi is all about the hospital and the image of my dad!”
Source: HOHN